“Quên” và “nhớ” vốn là hai loại sự việc hoàn toàn trái ngược, thế nhưng chúng đều là những thứ mà con người mang theo suốt cả một đời. Khi người ta thành thục trưởng thành, cái “nhớ” kia cũng theo đó mà được tích lũy dần, còn cái “quên” kia lại giống như bờ bãi bỏ hoang, thuận theo sự lãng quên của người ta mà dần dần phai nhạt. “Nhớ” là một loại bản lĩnh, nhưng “quên” không chỉ là đãng trí nhanh quên, mà đôi khi nó còn là một loại tu dưỡng.